33.- THÁNH-ĐỨC BÌNH-LINH HỘI
THIÊN-LÝ BỬU-TÒA, USA, Tý thời đêm mùng 8 rạng mùng 9 tháng Giêng âm lịch Bính-Dần niên (16-2-1986)
Thi:
Xuân trần thắm thía vẻ hương Xuân,
Đạo lý càng thâm tấn chẳng ngừng,
Lục thập viên niên hoằng Đạo báu,
Thắng hội phong vân tiến lẫy lừng.
Đại lược hậu tiền thành tâm lắng,
Từ-bi bác-ái phổ truyền hưng,
Phụ lực thi tâm hoằng Đạo pháp,
Bính-Dần niên hội đáo Đàn Xuân.
THẦY mừng các con Tân Xuân lai đáo hội Đàn Khai Cơ, Thầy chúc các con thanh tâm thi hành vuông tròn phận sự.
THẦY nay hoan hỉ chứng thảo nơi lòng toàn thể các con, ban ơn các con hãy bình thân an tọa lắng nghe.
Thi bài:
Cùng con trẻ đôi dòng mực thắm,
Giáo pháp truyền thâm ngẫm lý mầu,
Xuân trần ngắm cuộc bể dâu,
Sương chan gió táp mưa ngâu chập chồng.
Xuân Hạ đến Thu Đông thắm thoát,
Cảnh trược trần man mác lòng Thầy,
Con hiền lắm nổi thơ ngây,
Biển mê trôi dạt đó đây bao lần.
Hội Đàn Xuân Bính-Dần tứ phước,
Rưới ân hồng con được thắm tươi,
Đường Tu khéo vẹn đủ mười,
Để cho xứng mặt là người tu chân.
Hỡi này con xa gần hãy lắng,
Phụng sắc truyền cố gắng vào đây,
Đầu Xuân tham hội chầu Thầy,
Chúc con khương kiện tràn đầy phúc Xuân.
Thầy hỉ lạc chung mừng con trẻ,
Nhìn đàn con có vẻ hân hoan,
Xuân trần nao nức rộn ràng,
Đạo Xuân thanh tịnh cảnh nhàn luyện tu.
Hội Rồng Mây muôn thu khó gặp,
Chốn biển trần vùi dập bấy nay,
Thương con giáo huấn bao ngày,
Đoàn con nửa tỉnh nửa say lưng chừng.
Chữ Đạo kia mau thuần triệt rõ,
Mới không còn biện đó phân đây,
Thời kỳ nghiêm trọng con hay,
Đường tu tấn bước kịp ngày phong vân.
Đạo hoằng dương Bính-Dần phổ giáo,
Dụng đức lành hóa Đạo dìu đời,
Giấc nồng nhẹ tỉnh con ơi,
Kìa cơ thế diệt nọ đời giả không.
Chốn trần nhơ bụi hồng che lấp,
Màn vô minh bủa khắp lưới mành,
Mê lầm sắc tướng giả danh,
Quay cuồng tháo quát cạnh tranh bả trần.
Đua danh vọng tâm thần mê tối,
Tranh lợi quyền lầm lỗi xa Thầy,
Giả trần bọt nước bóng mây,
Kiếp người là kiếp trả vay nợ tiền.
Con trẻ đã hữu duyên gặp Đạo,
Này lời chơn thuyết giáo bửu truyền,
Đắm trần cột mối oan khiên,
Sanh môn tử hộ nghiệp duyên lưu đày.
Một chữ Đạo từ nay gắn bó,
Lý thậm thâm sáng tỏ mới mầu,
Luận bàn lý lẽ đâu đâu,
Con đường giải thoát thẳm sâu không lường.
Đạo yến sáng soi đường thiết thực,
Đạo cứu đời thoát vực mê si,
Đạo là cách vật trí tri,
Là chơn diệu giác mầu vi khó dò.
Đạt Nhứt Lý lên đò Bát-Nhã,
Phước huệ tròn Đạo quả viên minh,
Màng chi thế thái nhơn tình,
Hồi quang phản chiếu tâm mình sáng trưng.
Ngộ chơn không là thuần bản giác,
Vọng nghiệp trần biện bác khen chê,
Không không bản giác qui về,
Lý chơn liễu đạt không hề đơn sai.
Lời châu ngọc ai hoài bấy trẻ,
Diệu ngôn từ thẳng lẽ con nên,
Sám Kinh ngọc báu sẵn dành,
Đó là của cải Cha Lành để cho.
Cực vì con không lo chăm chỉ,
Vàng khóa kho, ngọc quí rãi đầy,
Bụng con đói khát những ngày,
Lao thân nô tỉ kiếm rày hột cơm.
Giáo pháp bửu bao gồm thuần túy,
Hỡi con hiền Đạo lý nhiễm thâm,
Cơ duyên vạn bá muôn năm,
Phước hồng khải ngộ mau tầm lý chân.
Thầy nhắc con Bính-Dần lai đáo,
Đạo hoằng dương sáng tạo thanh bình,
Con hiền thắng hội Vạn-Linh,
Tu bồi phước huệ phục bình lợi sanh.
Đạo phổ khai vận hành chơn nhứt,
Ngọn minh đăng sáng rực khắp cùng,
Nay đà ý nghĩa viên dung,
Kề vai đỡ gánh cùng chung cứu trần.
Thầy lập Đạo gieo nhân cứu thế,
Con dẫn dìu tương tế lẫn nhau,
Nghe Thầy cội phúc gìn trau,
Vâng Thầy cộng khổ đồng lao độ đời.
Sắc lịnh truyền nơi nơi hãy lắng,
Các con nay hầu đặng lập thành,
Tư gia dầu cũng tạm danh,
Gọi bằng “Tiểu Thất” độ sanh buổi này.
Con thiện nguyện thì Thầy tứ phước,
Hành chánh tâm ắt được vẹn bền,
Từ-bi bác-ái làm nền,
Công-bình chánh-trực ắt nên phận mình.
Đời hậu mạt nhân sinh điên đảo,
Đạo qui gồm Tam Giáo, Ngũ Chi,
Con ngoan nhứt dạ tu trì,
Chứng thành chơn giác mới thì độ tha.
Giáo pháp bửu kỳ ba trợ tế,
Ngẫm cuộc đời tàn, bế, thạnh, suy,
Chơn nguơn diệu giác tu trì,
Là phương diệt khổ trường thi đức tài.
Phương cứu chuộc nhân loài đệ nhứt,
Vô thượng cao mưu lực nào bằng,
Khung trời thanh tịnh sao giăng,
Gió Xuân thơm mát vành trăng khuất lần.
Phước huệ cao tinh thần rạng chói,
Độ nhơn sanh thoát khỏi họa trần,
Đại hùng diệt dứt tham sân,
Tạo đò Bát-Nhã độ nhân đắm chìm.
Con ngoạn mục suy tìm lẽ chánh,
Hẳn ngộ rồi lập hạnh từ bi,
Tâm trần dục vọng sân si,
Nghiệp trần bao biện thi vi diệt lần.
Được như vầy căn thân càng nhẹ,
Cảnh trược trần rồi sẽ thoát ly,
Con hiền gắng bước lần đi,
Gia công mài sắt ắt thì nên kim.
Minh hiếu hạnh mong tìm diệu lý,
Đạo tu chơn đáo bỉ năng cầu,
Thung đường hộ hựu bước mau,
Trùng phùng cảnh lạc ngày sau toại nguyền.
Thời kỳ nghiêm trọng, cuộc thế chiến lăm le, các con mê ngủ say sưa hương vị mùi trần không hề tỉnh thức. Ngày nay Cơ Đạo Đệ-Nhị khai minh phải cần dùng nơi “Tâm Địa Chơn Tu”. Gây dựng thời cơ là do nơi “ĐỨC THÁNH NHÂN HIỀN” chớ đâu có do nơi tước quyền tài ba lỗi lạc. Tài mình dầu cao, tài khác thắng hơn, gieo mầm tiêu diệt. Đức trọng quỉ thần kiêng. Tu chơn là lợi sanh chi bổn. Từ bi hỷ xả thì cuộc sống thanh-bình tự-tại đó hỡi các con.
Thì giờ Đàn-Cơ rất là eo hẹp, Thầy không thể chi tiết cho đặng vuông tròn, phải nhờ từ nơi kiến thức của các con suy tầm hiểu lấy. Ngày nay Thầy không còn biết giáo huấn thế nào để cho đoàn con mới được thức tâm! Bởi thế cho nên sự hoán cải trong thời nhiệm Đệ-Nhị mang danh khác biệt để Thầy tạm mượn Linh-Căn góp tay chung sức, kề vai đỡ gánh dìu độ nhân loài dầu được đến đâu cũng là may mắn. Vậy từ nay tất cả mọi nơi nếu các con thiện tâm thiện nguyện thì con cứ tự nhiên góp sức cùng nhau lập dựng Tiểu-Thất, dầu tại tư gia, miễn con được bốn gia đình thì nên chọn một gia đình vui chịu hy sinh tạo nơi thờ phượng để được góp tâm cúng bái, nguyện cầu cho được thành tâm chánh nguyện. Một biến thành ba, ba biến thành chín, càng sanh càng nở bằng bản chất tự tại thiên nhiên, như vậy thì khắp chốn cùng nơi thảy đều có Đạo, có Pháp, có bực Chơn Tu, từ nơi đó sẽ gây tạo Đức-Thánh Nhân-Hiền mà không lâm vào đại họa tranh chấp bất đồng làm cho xáo trộn tâm tư, Đạo mầu quý báu cũng vì đoàn con mà trở nên hoại diệt chớ đâu phải tại Thầy.
Sau đây là Thầy vì lòng từ bi xót thương con dại, một lần nữa nhắc nhở các con đường tu tấn bước, hạnh đức trau dồi để làm mẫu mực cho những con đến sau, hoằng dương Đạo-Pháp, nương theo đường Đạo mượn thuyền Bát-Nhã vượt biển mê tân, thoát vòng khổ ải đó hỡi các con.
Bạch-Diệu-Hoa hãy gắng chí độ đời dầu rằng mọi nỗi cam go phức tạp. Nếu không có phức tạp, không có khổ nạn nơi cảnh trược trần thì con đến đây để có lợi gì cho chủng loại? Núi cao, biển thẳm, rừng rậm chông gai mà biết được nẻo đường thì ngại chi là không thành đạt đến mục đích.
Thầy nay dạy rõ cho các con hiểu rằng: các con đừng để cho thời cơ lấn lướt, các con luôn luôn phải thắng với mọi chướng ngại, đối phương tức là thời cơ tận diệt. Các con làm sao chứng được là bực Đức-Thánh Nhân-Hiền, đừng để cho phải chịu lâm lụy vào vòng đại họa, chừng ấy sẽ thấy hung thần, ác quỷ tay cầm roi sắt gậy đồng, gươm đao bén nhọn dọa hẳm mắng la, đánh đập đuổi xua. Các phần trọng tội đến Hội Phán Xét cuộc đệ nhị bình đẳng vạn linh thì sự khổ não của các con ấy sẽ vô cùng vô cực! Các con tu tạo đức lành, ngày sau các con đều được quy về cảnh lạc nhàn tự tại đó hỡi các con. Cuộc sống từ nay là cuộc sống cứu cánh, phải nhờ nơi Đức-Thánh Nhân-Hiền bền tâm tu niệm nguyện cầu sao cho được thành tựu phúc lạc thanh bình thì nhơn sinh mới được hưởng phần cứu cánh.
Các con hiểu biết trên phương diện cứu cánh độ vớt tai nguy nơi lòng đại-bi vô lượng của Đức Quan-Âm thì các con hãy nên tụng niệm cầu Ngài hằng ngày hằng bữa, thờ phượng tinh tiến, tụng đọc bản nguyện của Ngài để cầu nhờ sự cứu cánh. Còn về phần chư Thiên thì tự nhiên hành động với luật công bình thưởng phạt vô tư. Thầy chỉ là giảng độ chúng sanh, chứ Thầy nào đâu bỏ luật Thiên-điều mà đem lòng tư vị đó hỡi các con.
”BẢO-PHÁP CHƠN-KINH” đó là hòn ngọc, đó là sự cứu cánh của Đức Quan-Âm mà các con nào hiểu, đem ngọc rãi đường, còn bạc vàng là bả trược trần lại khóa kho gìn giữ trau tria từng phút từng giây!
Ngày giờ hội Đạo đông đủ mặt con, lòng Thầy vui nhẹ thương xót vô cùng, nhưng hỡi các con ôi! tình thương nơi con lầm lỗi thì lại vô biên vô lượng đó hỡi các con. Thầy xin các con hãy nên mở rộng lòng từ mà hỷ xả mọi điều chướng ngại giữa nhau để cho đường Đạo được vui hòa mà hầu lo cứu cánh.
Thầy chúc các con Tân Xuân vạn hạnh. Thiên-điển mãn giờ, Thầy hồi Bạch-Ngọc. Tạm giã các con thân tâm an lạc, Đạo-pháp tiến thăng, phong vân gặp hội, buồm thuận gió xuôi, thả thuyền qua bể. Thầy xin dứt lời.
Thăng...
No comments:
Post a Comment