Sunday, January 3, 2016

01.- MƯỜI HAI PHÁI ĐẠO CAO-ĐÀI

01.- MƯỜI HAI PHÁI ĐẠO CAO-ĐÀI
(Tòa-Thánh Châu-Minh, ngày 10-1 năm Đại-Đạo thứ 32, Đinh Dậu 1957)
Bài:
       Niên Đinh Dậu, ĐẠO ba hai lẻ,
       THẦY thấy con còn rẽ chia nhau,
               Như vầy THẦY rất lòng đau,
Bởi nên THẦY mới chuyển mau hội nầy.
       Hội BÌNH-LINH Thầy xây vận chuyển,
       Cho các con hội diện sum vầy,
               Để Thầy cạn lẽ phân bày,
Cho con lớn nhỏ đồng hay máy Trời.
       Thầy nhắc lại thời kỳ khai Đạo,
       Buổi đầu tiên Thầy tạo Chiếu-Minh,
               Rồi lần sang đến Tây-Ninh,
Mở Minh-Chơn-Đạo công trình biết bao!
       Lập Tiên-Thiên Thầy trao gánh nặng,
       Ban Chỉnh Đạo cũng đặng vẹn toàn,
               Tây-Tông Vô-Cực tịnh an,
Bạch-Y Thầy mở liên đoàn Hậu-Giang.
       Trung-Hòa Phái khó toan tiến bộ,
       Tịch-Cốc thi hành lố Thiên-Cơ,
               Mở Minh-Chơn-Lý kịp giờ,
Liên-Hoa Tổng-Hội thời cơ anh tài.
       Rồi lần đến Cao-Đài Hội Giáo,
       Mười hai chi Thầy tạo đủ rồi,
               Cao-Đài Thống Nhứt ra đời,
Thầy giao con hiệp coi thời ra sao?
       Trải bao năm phong trào sôi nổi,
       Để tự con trao đổi ý nhau,
               Thời gian im bặt qua mau,
Nay Thầy xem lại vẫn màu rẽ chia!
       Sự rẽ chia tại lìa căn bản,
       Thầy phân qua, chẳng hãn tường tri,
               Thầy dạy con hiệp, con qui,
Hiệp là không nghịch, qui y chơn truyền.
       Bề hình thức tư riêng mỗi phái,
       Là ý Thầy muốn dạy các con,
               Giao tay lãnh đạo hành tròn,
Dìu đường sanh chúng, phận con làm đầu.
       Mười hai phái do đâu mà có?
       Gốc Cao-Đài tách ngõ phân ra,
              Cũng như Thầy tạo cái nhà,
Có mười hai cửa vào ra tự lòng.
       Nhưng làm Chủ-Nhơn-Ông có một,
       Lại tỉ như giống tốt Thầy gieo,
               Mười hai thứ giống tùy theo,
Con nào muốn cấy giống nào cũng xong.
       Vỏ tuy khác mà trong vẫn gạo,
       Nấu chín rồi vẫn bảo là cơm,
               Dầu phân gạo nhỏ, gạo thơm,
Gạo nào thì cũng nuôi con no lòng.
       ĐẠO cũng thế, Thầy mong con trẻ,
       Dầu phái nào, chớ tẻ tách nhau,
               Dầu cho khác sắc, khác màu,
Chơn-truyền có một, không cao thấp gì.
       Đâu cũng gọi TAM-KỲ PHỔ-ĐỘ,
       Đâu cũng THẦY, danh ngã CAO-ĐÀI,
               Dầu cho đấy dở, đó hay,
Đỡ nưng mới phải, đừng bài bác nhau.

02.- TÌNH TẠO HÓA BAO TRÙM VẠN VẬT

02.- TÌNH TẠO HÓA BAO TRÙM VẠN VẬT

NAM-THÀNH THÁNH-THẤT, Tuất thời, mùng 1 tháng Giêng Ất Tỵ (2-2-1965)
* * *
      Thầy các con, Thầy mừng các con nam nữ:
Thi:
NGỌC đá không phân bởi trí phàm,
HOÀNG Thiên đâu phụ kẻ từ tâm;
THƯỢNG, trung, hạ vẫn là con cái,
ĐẾ, tướng, dân nào biệt Bắc Nam.
GIÁO dục quần sanh trong vạn kiếp,
ĐẠO truyền chánh pháp buổi kỳ tam,
NAM Thiên rộng mở chờ nguyên khách,
PHƯƠNG thế qui nguyên vững chí làm.
      Thầy miễn lễ, các con an tọa đẳng đẳng.
      Các con ôi! Nhân tiết Xuân về, Thầy đến với các con trong giữa thời đao binh chiến loạn. Thầy chạnh thương các con đã có công tâm, đạo đức với Đại-Đạo Tam-Kỳ Phổ-Độ. Tuy về phần thể chất, các con gọi là không may, nhưng về tinh thần âu cũng là một dịp để các con tiến hóa, hầu chứng minh lời tiên-tri của Thầy từ xưa là đúng.
      Các con ôi! Thầy là Chúa-Tể Càn-Khôn sanh ra muôn loài vạn vật, bao nhiêu cuộc tuần hoàn, dinh hư tiêu trưởng, đó là sự nhiệm mầu của Thầy đã định sẵn. Vì vậy mà đến buổi Hạ-Nguơn, Thầy đến xứ Việt-Nam này để khai Đạo, kêu gọi các bực nguyên nhân hãy sớm lập công bồi đức, hướng dẫn toàn thể sanh linh sớm tỉnh tu để về cõi trường tồn chánh giác, hoặc hưởng đời Thượng-Nguơn Thánh-Đức. Nguyên vị đã sẵn dành cho các bực nguyên căn tu hành chánh đạo và cũng dành để cho những kẻ tùng lương cải ác, sớm trở lại nguồn. Còn chốn Địa-Ngục A-Tỳ là chỗ trừng phạt những đứa bạo tàn hung ác và cũng để răn trị những hạng người tu hành ngụy trá.
      Hôm nay, Thầy đến với các con để vỗ về, an ủi, cùng chan rưới điển lành cho các con, không phân biệt giàu nghèo, sang hèn, lớn bé, nguyên nhân cùng hóa nhân để các con hấp thụ linh điển đó mà bình tâm sáng suốt, chọn một con đường đi, khỏi lo chông gai hiểm trở. Đó là con đường Đạo: Tự giác, giác tha, bác ái, khoan dung. Vậy thì nơi đây, các con hãy trút tất cả những tâm tư, những buồn tủi, những giận hờn, những đau khổ, để Thầy an ủi, vỗ về, xoa dịu nỗi tâm tư.
      Lòng Tạo-Hóa từ bi bao trùm vạn vật, mở lượng khoan dung, dang tay từ ái đón rước tất cả sanh linh, đứa phải, đứa trái cũng là con cái của Thầy. Phải chi các con nhận thức con đường tiến hóa cao tột mà tiến theo cho thuận lẽ Trời hạp lòng người… Thầy ban lời khuyến dỗ.
      Các con ôi!
Thi bài:
       Tình Tạo-Hóa ban đều Vũ trụ,
       Đức háo sanh bao phủ càn khôn;
              Chuyển luân Nhựt, Nguyệt vong tồn,
Cỏ cây nhơn vật vô cùng hóa sanh.
       Mùa Xuân ấy Trời dành vạn vật,
       Mùa Xuân là tánh chất nước non;
              Chuỗi đời trăm hạt xây tròn,
Xuân về xoa dịu hàn ôn chuỗi đời.
       Xuất Ất-Tỵ giữa thời phong vũ,
       Xuân Lạc-Hồng lẫn thú đau thương;
              Đổi thay thế cuộc phi thường,
Con ôi! suy gẫm cho tường máy linh.
       Khắp nhân loại cùng tình huynh đệ,
       Một giống nòi là thể tay chơn;
              Không thương thì chớ nên hờn,
Đứa khôn, đứa dại, quả nhơn đền bù.
       Huống chi con người tu Đại-Đạo,
       Dưới chơn Thầy truyền giáo qui nguyên;
              Từ trong cửa Phật, Thánh, Tiên,
Mà không đạt lý diệu huyền hay sao?
       Con nhìn thấy Trời cao che chở,
       Con nhìn xem đất nở hoa mầu;
              Cỏ cây, nhơn vật một bầu,
Cũng đều hằng sống phép mầu Hóa Công.
       Lẽ chúng sanh vui lòng đẹp dạ,
       Khi mưa Thu, nắng Hạ rưới chan;
              Khi Xuân nở, khi Đông tàn,
Vận hành thời tiết nhơn gian cậy nhờ.
       Sao còn lúc thờ ơ, giận dũi,
       Sao còn hồi buồn tủi trách than?
              Rằng nóng bức, nào cơ hàn,
Rằng không ban phước đỡ nàn riêng tư.
       Trong khi đó, lòng Tự Phụ đã,
       Vẫn với tình Tạo-Hóa đương nhiên;
              Trời che, đất chở vô biên,
Công bình thưởng phạt nghiệp duyên nhơn loại.
       Kìa thế giới ngày nay biến loạn,
       Bởi người đời xao lãng lòng nhân;
              Kìa là Tôn giáo tranh phân,
Bởi người thiếu lẽ tình thân đại đồng.
       Con hỡi con! đau lòng chăng tá?
       Con hỡi con! xót dạ hay không?
...
...
       Nếu con giữ lập trường Chánh Đạo,
       Nếu con gìn lời bảo Chí-Tôn;
              Nâng đứa dại, học người khôn,
Nhủ khuyên kẻ quấy, bảo tồn người nguy.
       Gìn hạnh đạo từ-bi bác-ái,
       Thuận lòng Trời nhơn ngãi thương yêu;
              Giữa cơn nắng sớm mưa chiều,
Bao nhiêu gian khổ, bấy nhiêu hợp quần.
       Chi phái cũng tinh thần Đại-Đạo,
       Chùa, Thất đều hoài bảo nhơn sanh;
              Con đừng nê chấp cạnh tranh,
Rằng tà, rằng chánh rồi sanh giận hờn.
       Buổi sơ khai định phần luật lệ,
       Cùng chánh truyền, chánh thể, phân minh;
              Thì con học đó sửa mình,
Sao cho tài đức vị danh sánh bằng.
       Cũng có con năng oằn tâm Đạo,
       Cũng có con trọng bảo danh Thầy;
              Đứa thì củng-cố đó đây,
Đứa thì kêu gọi ngày ngày qui nguyên.
       Thầy không nỡ ngồi yên Bạch-Ngọc,
       Nhìn thấy con cười khóc hồng trần;
              Nam-Thành ngự bút tỏ phân,
Khuyên con giữ một tình thân đại đồng.
       Thầy không mượn lâu-đài, Chùa, Thất,
       Mượn lòng con chơn thật mà thôi;
              Không Chức sắc, không vị ngôi,
Mà còn khổ cực, còn hồi gian nan.
       Trước liệu lượng, sau toan hứa hẹn,
       Lãnh lịnh Thầy, đừng thẹn với Thầy,
              Thủy triều vận tải Đông, Tây,
Danh con được rạng, Đạo Thầy hoằng dương.
       Xuân Ất-Tỵ diễn tuồng nhơn quả,
       Gió Xuân hòa, lửa Hạ nấu nung;
              Hồng ân chan rưới khắp cùng,
Cho con trong cảnh lao lung khổ nàn.
Thi:
Khổ nàn chung chịu các con ôi!
Đâu phải yên thân với cảnh đời;
Chỉ có thương yêu là bảo vệ,
Tinh thần đạo đức vẹn mà thôi.
      Các con ôi! Xuân Ất-Tỵ, một mùa Xuân phong vũ, Thầy sẽ chan rưới hồng ân cho tất cả muôn loài để được trấn an tinh thần trong cơn biến loạn, chẳng phải riêng gì các con. Các con hãy nhìn vào quá trình trong bốn mươi năm Đại-Đạo, lịch sử ghi chẳng nên dòng, để các con nhớ lời Thầy dạy hôm nay hầu lập thân hành đạo.
Thi:
Hỡi các con ôi! Hỡi các con!
Bốn mươi Xuân chẵn Đạo chưa tròn;
Cõi bờ chia xẻ sầu nhơn loại,
.......
Cứu thế, hiền nhân cam nếm mật,
Độ đời, chí sĩ ngậm bồ hòn;
Nhưng rồi cũng đến Long-Hoa Hội,
Lừa lọc cho ra lẽ mất còn.
      Thầy thăng...

03.- CƠ QUAN PHỔ THÔNG GIÁO LÝ

03.- CƠ QUAN PHỔ THÔNG GIÁO LÝ

KHÔNG PHẢI LÀ MỘT CHI PHÁI

THIÊN LÝ ĐÀN, Tuất thời, 14 tháng giêng Ất-Tỵ (15-2-1965)
* * *
      NGỌC-HOÀNG THƯỢNG-ĐẾ KIM VIẾT CAO-ĐÀI GIÁO ĐẠO NAM PHƯƠNG.
      Thầy các con, Thầy mừng các con. Đàn nơi Thiên Lý tức là đàn Ngọ thời khai mạc Văn Phòng Phổ Thông Giáo Lý ngày mai và cũng có đôi phần kiểm thảo Thánh giáo để các con khỏi nóng lòng chờ đợi.
      Hỡi các con! Thầy đã chọn ngày Thiên-Quan Tứ Phước mở Văn phòng để các con nhờ hồng ân của Thầy mà lập công với Đạo. Thầy cho phép các con an tọa, nghe Thầy dạy đây:
      Hỡi các con! đời càng loạn, Đạo càng phải trị. Lấy tĩnh mà chế động, đó là phương pháp của Đạo cứu đời. Với cơ Đạo hiện giờ, thử hỏi các con có việc làm nào để xứng đáng với chức vụ ấy chưa?
      Các con là những điểm Linh-quang của Thượng-Đế phát sanh, đến ngày nay, bao nhiêu cuộc biến chuyển trước mắt các con, tức nhiên mỗi đứa đều phải có ý thức làm sống dậy trách nhiệm trước cơ Đạo cũng như đời.
      Các con cần ghi nhớ điều nầy: CƠ QUAN PHỔ THÔNG GIÁO LÝ không phải là một chi phái, cũng không phải của một cá nhân nào hay một đoàn thể nào, mà phải là của toàn Đạo, một nhịp cầu nối liền tình huynh đệ, một điện đài thâu và phát những động năng thúc đẩy cho sự thống nhất Giáo lý, tức là tinh thần vậy, để các con sẽ gặp nhau, quy nguyên ở vị trí duy nhất, tri và hành theo chánh pháp của Đại-Đạo.
      Trước hiện tình đặc biệt ngày nay, nhiệm vụ các con rất cần hơn lúc nào hết. Con không còn tìm ăn những bánh vẽ và trao bánh vẽ ấy cho kẻ khác cùng ăn; mà con phải ăn một thức ăn tinh thần và mỗi người đều thọ hưởng thức ăn tinh thần ấy, để có đủ năng lực sáng suốt, ngõ hầu đối phó với mọi hoàn cảnh hiện tại và xây đắp một nền tảng Giáo lý vững chắc ở tương lai.
      Thời gian không còn cho phép các con làm những bài thí nghiệm nữa. Các con ôi!
Thi:
Nhiệm mầu lý Đạo hỡi con ôi!
Dụng đức hy sinh để đắp bồi;
Chẳng nệ thân phàm không vị cả,
Đừng màng danh tục chẳng cao ngôi.
Nhịp cầu Giáo-lý xây non nước,
Guồng máy thiên-nhiên dựng Đạo đời;
Cứu cánh Nguyên-nhân kỳ mạt-hạ,
Vững vàng lèo lái giữa dòng khơi.
Bài:
       Thuyền Đại Đạo lướt trên biển tục,
       Tiếng còi linh vội giục nhơn sanh;
              Giữa hồi thế cuộc phân tranh,
Thì Tôn-giáo phải thực hành cứu nguy.
       Thập ngũ ngoạt đúng kỳ Tứ Phước,
       Ất-Tỵ niên đón rước Thiên-Quan;
              Ánh dương chiếu rọi huy hoàng,
Sáng soi tâm đạo của đoàn hy sinh.
       Thầy nhắc lại quá trình cơ Đạo,
       Buổi sơ khai xây tạo móng nền;
              Từ luật-lệ đến Chánh-truyền,
Đều do chơn-lý đồng-nguyên Tam Tòa.
       Cơ chuyển hóa chia ba tẻ bảy,
       Mạch lưu thông gầy Phái, lập Chi;
              Đều trong Đại-Đạo Tam-Kỳ,
Hóa hoằng Phổ-độ thống quy Chơn-truyền.
       Bởi thế cuộc đảo điên, điên đảo,
       Xui lòng phàm như bão, như giông
              Lỡ khi thuyền đến giữa dòng,
Giựt mình chợt tỉnh thì không bến bờ.
       Trách chi con, con khờ, con dại,
       Chỉ khuyên đừng, đừng cải, đừng canh;
              Kìa xem thế cuộc chiến tranh,
Bởi xa THƯỢNG-ĐẾ mà sanh trọng trầm.
       Thầy đã đặt cơ cầm khắp cả,
       Các Phái, Chi truyền bá Đạo Thầy;
              Nhưng còn có một việc nầy,
Là cơ ổn định tương lai vững vàng.
       Chí hy sinh cậy đoàn tâm Đạo,
       Lòng giúp đời tần tảo sớm trưa;
              Không nài dãi nắng dầm mưa,
Con thuyền bác-ái rước đưa đạo đồng.
       Gặp gỡ nhau trên đường Giáo-lý,
       Nhìn với nhau Tôn-chỉ Cao-Đài;
              Không còn chia biệt Đông Tây,
Không còn Phái nọ, Chi nầy, Phật, Tiên.
       Đây là đường quy-nguyên Tam Giáo,
       Cũng là giềng trọng bảo nước non;
              Là mong cứu kiếp sống còn,
Cho toàn lê thứ trong cơn hãi hùng.
       Con sẽ được tâm trung khoan khoái,
       Nhận việc làm đúng ngãi, đúng nhân;
              Vì Thầy, vì Đạo hy thân,
Trên dòng lịch sử sáng ngần Rồng Tiên.
      Hỡi các con! khi các con đã nhận thức việc nên làm và phải làm để hầu đặt mình trên nhiệm vụ thì các con hãy quan niệm việc lớn là tiền đồ Đại-Đạo và tương lai chủng tộc, mà đừng quan niệm ở HUỆ-LƯƠNG (Trần-Văn-Quế) hay THIỆN-BẢO (Ngô-Chí-Bình). Có vậy các con mới tránh được những hiểm nguy mà làm tròn bổn phận con người của con đối với Thầy, với Đạo và nhân loại.
      Đường con đi, thiên hạ cũng đang đi, việc con làm thiên hạ cũng đang làm, cũng như các Chi Phái trong Đại Đạo, từ Tòa-Thánh, Hội-Thánh, đến Thánh-Thất, cũng đang mở mang đường thiện, phổ truyền giáo lý trong đường hướng đạo đức, thì Cơ-Quan Phổ-Thông Giáo-Lý song song đồng hành và vượt một bước nữa là có nhiệm vụ tương trợ, giúp đỡ mọi mặt trên căn bản Đại-Đạo.
      Các con hãy sắp một cơ cấu, rèn luyện tín đồ các cấp, cũng như nhơn sanh, sao cho am tường giáo-lý căn bản của Đại-Đạo, rèn luyện cho xứng tài, xứng đức, xứng phẩm hạnh, để có thể chen vào hàng Giáo-phẩm, trình độ tương đương với các cấp Thiên-phong Chức-sắc các giới trong kỳ Đại-Hội Vạn-Linh. Vì việc sẽ tiến hành phải đòi hỏi một cơ cấu tối thiểu, chi nên Cơ-Quan Phổ-Thông Giáo-Lý sẽ lập ra thành Ban, dựa theo ba tiêu chuẩn đã dạy trong một đàn đầu Xuân Ất-Tỵ.
      Việc lập thành Ban không có ý nghĩa cai quản hoặc chỉ huy ai. Đó ví như bánh có khuôn, rắn có đầu, các tư kỳ phận mà thi hành chu đáo phần việc của mình. Đức hy sinh của đứa lớn sẽ làm sáng đức hy sinh của đứa nhỏ, thương-yêu, nương-níu, dìu-dẫn nhau, tha-thứ mọi sơ suất nếu có, để chung lưng đâu cật, phô trương giáo lý, tức là nguồn gốc của hạnh phúc cho nhân sanh và nhân loại.
      .............
      Thầy nhận thấy nơi đây có rất nhiều hồng quang điển do các con thiện tâm, thiện chí với Đạo, nên Thầy ban cho chung các con một lời nầy để ghi tâm, hầu vững bước trên đường Thiên-Đạo.
      Các con, bởi có duyên lành, nên mặc dầu trải qua bao cơn bão táp, mấy lúc khảo đảo, các con đã không thối chí ngã lòng, trái lại vẫn thiết tha vì tiền đồ cơ Đạo nên khăng khăng theo đuổi cho đến ngày giờ nầy, đa số các con hiện diện tại điện tiền hữu duyên mà lãnh lấy những lời khuyên dỗ của Thầy vừa qua. Các con chí muốn duy nhất là Đạo sớm thành, mà phải thành trên phương diện nào đó hỡi con?
      Đạo là chi? Rồi khi thành phải ra sao? Vậy thì Thầy giải đáp cho con hiểu:
      THƯỢNG-ĐẾ vị nhân sanh mà khai Đạo Pháp để con cái của Thầy học hỏi mà hành theo đúng Chánh-Pháp, đến ngày công quả viên mãn, sẽ trở về hiệp nhứt cùng Thầy. Lúc bấy giờ các con là Thầy, là Phật, Tiên, Thánh, Thần… Đó là đường lối tuyệt đích của Đạo.
      Còn trước cơ Đạo ngày nay, các con muốn thành, trước nhứt lòng con phải thành. Thành để hành cho đúng không cải canh, không thêm bớt, không chia rẽ, dụng đức hy sinh để cảm hóa cho nhau. Các con đừng e ngại không người dắt lối đưa đường, chỉ ngại cho lòng con chưa thành. Khi lòng con đã thành, tri, thuyết, hành như nhứt, thì các con sẽ thấy lý siêu việt đến với các con, là ngày mà cây Phổ-Thông Giáo-Lý đơm bông kết quả...

04.- HÃY HỌC VÀ HÀNH THEO CHÁNH PHÁP

04.- HÃY HỌC VÀ HÀNH THEO CHÁNH PHÁP

MINH-ĐỨC ĐÀN, Tuất thời, mùng 10-7 Ất Tỵ (6-8-1965)
* * *
      NGỌC-HOÀNG THƯỢNG-ĐẾ Kim Viết CAO-ĐÀI Giáo Đạo Nam Phương, Thầy các con, Thầy mừng các con đẳng đẳng...
      Các con! Nguơn Hội đáo kỳ, vạn vật đổi thay, Phật, Tiên, Thánh, Thần từ cõi Hư Vô đến trần gian giúp Thầy khai mối Đạo để cứu rỗi quần linh trở về nguồn gốc. Nơi cõi trung, hạ giới, các đẳng âm hồn, ngạ quỉ cùng đến cõi thế gian tranh nhau lập công bồi đức để trở lại cõi trường tồn chánh giác và cũng để dìu dẫn những tâm phàm bất chánh, vị kỷ vị thân, nương Đạo tạo đời, nhiễu hại nhân sinh, vào hố sâu vực thẳm.
      Bởi lý do đó nên Thầy thường dặn dò nhắc nhở các con hãy học hành theo đạo luật, pháp chánh, cùng Thánh Dụ Qui Điều, mới khỏi bị lầm lẫn giữa vàng thau bạc thiếc, đen trắng, sáng tối, thiệt hư.
      Các con rất diễm phúc mà được gặp đích thân Thầy đến mở đạo tại góc đất Việt Nam nầy, đem chánh pháp phổ truyền, đem lòng từ bi ân xá, để các con nào sớm giác ngộ cùng giác tha những kẻ còn đứng ngoài vòng Đạo Giáo trở về mái nhà lương thiện, cùng nhau hấp thụ điển lành cùng đạo lý, để làm động lực thúc đẩy bản thân thi hành công đức, phổ độ chúng sanh được thuần lương thiện mỹ, hầu tái lập đời Thượng-Nguơn Thánh-Đức.
      Thầy hằng nói: chi phái là đường hướng phổ độ chúng sanh, mà cũng là cửa ngõ mở rộng để yêu quái tà thần chen vào làm ly gián kế, hãm hại các con, xa Thầy phản bạn.
      Các con ôi! Hãy nhìn, kìa bao cuộc dinh hư tiêu trưởng của thế sự, rồi nhìn lại trên bước đường hành đạo của các con. Trước kia, Đạo Thầy khai chỉ có một, nhưng vì gặp những trường hợp đặc biệt, những cảnh trạng dị đồng, mà gây bao cảnh ly tán, diễn qua mấy lớp trong bốn chục thu dư, rồi đưa đến trạng huống ngày nay. Đau lòng không hỡi các con! Nếu Thầy có thể hiện thân Chúa Jésus, các con sẽ thấy những dòng máu đỏ chảy lan trên mảnh dư đồ chữ S. Nhưng các con sẽ thấy, nếu các con muốn, khi các con có động mối từ tâm.
      Các con ôi! hiện trạng đã chứng minh cho những gì Thầy đã nói. Ngày nay Chúa Jésus không hiện thân, mà chính những dòng máu đỏ đã chảy lan khắp cùng trên non sông đất Việt. Thầy thảm thương các con! Thầy rất đau lòng nhìn thấy cảnh trạng ngày nay, nhưng đó không phải đợi đến ngộ cảnh rồi kêu rên trong chỗ tiêu cực, mà chính Thầy đã biết trước và nói trước với các con cách đây bốn mươi năm dư.
      Thầy hằng khuyên các con: khi hiểu Đạo hãy mau bương hành Đạo, xây dựng Đạo. Nếu trễ một ngày là sanh chúng khổ một ngày, trễ mấy mươi năm thì nhân loại khổ mấy mươi năm. Tại vì đâu hỡi các con? Có phải bởi tư tâm, vì bản ngã ở chánh kiến, tại dị đồng, làm những chướng ngại vật cản ngăn lối bước của khách lữ hành trên đường cứu nhân độ thế. Chúng sanh đau khổ, chính Thầy đau khổ. Chúng sanh ly tán như lòng Từ-Phụ ly tán!
Thi:
Linh căn là hiện bản thân Thầy,
Một khối Linh Quang chiết xuống đây,
Chúng nó khổ đau, Thầy cũng thế,
Làm sao sớm dứt cảnh tình nầy.
      Các con ôi! Dòng nước muôn sông cũng đổ vào biển, nhánh nhóc cũng trở lại cội. Tam Giáo rồi cũng qui lại một nguồn xuất phát từ buổi khai Thiên lập địa. Hiểu như vậy để các con hằng ngày thận trọng trong việc làm, hòa hiệp đó đây, tương thân tương ái, liên giao đoàn kết để sửa soạn cho ngày Đạo Thầy thống nhứt, mà việc cầm cờ chạy hiệu, đứng mũi chịu sào, thành bại nên hư, là do bởi các con, vì các con là điển hình.
Thi:
Đời chẳng loạn ly, Đạo chẳng khai,
Đạo khai sắp đặt cuộc an bài,
An bài nhơn loại do hòa hiệp,
Hòa hiệp không còn ba, bảy, hai.
Thi bài:
       Tình Tạo-Hóa háo sanh muôn vật,
       Máy Kiền Khôn chất ngất chở che,
              Thu qua, Đông đến, Xuân, Hè,
Vận hành thời tiết tư bề dưỡng nuôi.
       Cõi phàm tục an ngôi định thứ,
       Chốn Hư Vô nắm giữ quyền năng,
              Hồng ân võ lộ rưới chan,
Sanh sanh, hóa hóa, trên đàng hóa sanh.
       Người mang máy tối linh xuống thế,
       Vạn vật đều chấp chế trị vì,
              Thiên nhiên màu sắc những chi,
Là Thầy tô điểm tân kỳ lịch xinh.
       Con có nhìn hiện tình sự thế,
       Hiện tình kìa dâu bể điêu linh,
              Hiện tình chiến họa đao binh,
Hiện tình non nước nhơn sinh khổ nàn.
       Thầy khai đạo là toan cứu cánh,
       Tỉnh thức con trong cảnh đau sầu,
              Đã không chia biệt Á, Âu,
Một dòng một giống lẽ đâu nở đành.
       Hỡi chức sắc đàn anh sứ mạng,
       Hỡi nhơn sanh dưới bảng Cao Đài,
              Tiên Thiên nhứt khí hóa khai,
Vạn thù qui nhứt không sai lẽ Trời.
       Vui chi con trong thời chiến loạn,
       Tranh chi con giả trạng vị ngôi,
              Bớt lần bày vẽ con ôi!
Đau lòng Từ Phụ nặng lời gièm pha!
       Con hãy giữ dỉ hòa vi quí,
       HÒA mới tường đạo lý cao siêu,
              Mới không phạm luật Thiên Điều,
Mới mong anh dắt em dìu sớm hôm.
       Đạo thống nhứt bao gồm toàn thể,
       Sử Đạo còn dành để chép ghi,
              Long Hoa Đại Hội trường thi,
Hữu công tắc thưởng, không vì, chẳng tư.
Thi:
Thầy chứng tâm thành lễ hiến dâng,
Đàn trung nam nữ gội thâm ân,
Gia công dìu dẫn trên đường đạo,
Mà giải oan gia nghiệp chướng lần.
      Thầy thượng ỷ, thăng...

05.- TÂN XUÂN NẦY KHẮC KỶ TRI TÂM

05.- TÂN XUÂN NẦY KHẮC KỶ TRI TÂM

THIÊN-LÝ ĐÀN, Tuất thời, 29 tháng Chạp Ất-Tỵ (20-1-1966)
* * *
      NGỌC-HOÀNG THƯỢNG-ĐẾ KIM VIẾT CAO ĐÀI GIÁO ĐẠO NAM PHƯƠNG, Thầy các con, Thầy mừng các con.
      Mặc dầu thời cuộc tang thương, thế trần biến đổi, Thầy cũng dành riêng một mùa Xuân ấm áp với vẻ đẹp thiên nhiên để bù sớt lại những lúc Đông tàn giá rét, nắng Hạ đốt thiêu, mưa Thu ảm đạm. Thầy đến với các con một mùa Xuân mới. Các con hãy vui vẻ thưởng Xuân, đem Đạo Thầy truyền bá khắp nơi, đem hột giống lành gieo rải lan tràn, và đem ân lành phổ cập cho tất cả con cái của Thầy cho chúng hiểu được lý Đạo, trở về nguyên lý hiệp nhứt cùng Thầy hầu tái lập cõi đời Thượng Nguơn Thánh Đức.
      Thầy đến với các con trong một mùa Xuân mà lòng người tan tác, non nước suy vong, sanh linh đồ thán! Ôi! đó cũng là căn nghiệp chúng-sanh.
      Các con hãy hưởng một cái Xuân đầy ý nghĩa và nhân đạo. Đêm nay, các con hãy thưởng Xuân đi, để rồi ngày mai đồng cất lên vai một nhiệm vụ của Thầy phát ban và của nhơn sanh đưa tới từ khi Thầy đến lập Đạo tại thế gian này.
      Rồi đây, Thầy sẽ cho Phật Tiên Thánh Thần đến giúp đỡ các con trong một mùa Xuân hành Đạo. Các con hãy làm sao cho con cái của Thầy hiểu biết được tình thương của Thầy là tình thương Tạo Hóa đương nhiên. Khi chúng hiểu được là hiểu thông lý Đạo và luật đương nhiên của đất trời.
      Thầy ban ơn các con một mùa Xuân:
Thi:
Xuân sắc thiên nhiên vẻ lịch xinh,
Xuân phong đưa đón khắp toàn linh,
Xuân hoa rực rỡ muôn màu đẹp,
Xuân cảnh thanh tao một tiếng kình.
Xuân nhựt nhựt tân tình Tạo Hóa,
Xuân niên niên tải nghĩa quần sinh,
Xuân xuân con hỡi! mùa Xuân Đạo,
Xuân Đạo về mới dứt chiến chinh.
      Thầy miễn lễ, các con an tọa.
Bài:
       Đông quân điểm cành mai hé nhụy,
       Viện Như-Lai hoan-hỷ nghinh Xuân,
              Tam dương thoại-khí vần vần,
Bá hoa đua nở gót lân ra vào.
       Canh thâm nghe Thầy trao Thiên-ý,
       Tân Xuân này khắc kỷ tri tâm,
              Gia môn đạo đức vững cầm,
Tánh linh Thầy phú con tầm lý sâu.
       Ngọc với đá rồi sau sẽ rõ,
       Thố với hồ nào có khác chi,
              Tương lai trước đã định kỳ,
Hoan tâm hành Đạo rộng suy mới tường.
       Hồi tưởng lại Thầy thương con trẻ,
       Xuân về đây Xuân sẽ ra đi,
              Kiến cơ con hỡi tu trì,
Ca ngâm đạo đức đỡ khi rối loàn.
       Trung nhứt vốn con đàng kết quả,
       Sĩ nông công cổ giả giai đồng,
              Cao siêu đắc nhứt đắc trung,
Túy tinh Đạo lý hiểu thông Thiên Đình.
       Tử sanh vốn lộ trình nhân thế,
       Đoạt huyền vi thoát lệ tử sanh,
              Đài Tiên ngộ Lão Trường Canh,
Ngọc thiềm bộ bộ khinh khinh phi phàm.
       Nguyên nhân hỡi! kỳ tam mở rộng,
       Khôi nguyên dành đức trọng lẫn tài,
              Thượng-Nguơn Thánh-Đức phục lai,
Bôi tên địa phú, liên đài hóa thân...

06.- CHÍNH THẦY MƯỢN NAM-BANG GIEO MỐI ĐẠO VÀNG

06.- CHÍNH THẦY MƯỢN NAM-BANG GIEO MỐI ĐẠO VÀNG

THIÊN-LÝ ĐÀN, Tuất thời, 14 tháng Giêng Bính-Ngọ (4-2-1966)
* * *
      NGỌC-HOÀNG THƯỢNG-ĐẾ Kim Viết CAO-ĐÀI Giáo Đạo Nam Phương, Thầy các con, Thầy mừng các con nam nữ.
      Thầy ngự trần gian giờ này để ban huấn từ cho các con trong buổi lễ Đệ Nhứt Châu Niên Văn Phòng Cơ Quan Phổ Thông Giáo Lý. Thầy miễn lễ, toàn thể các con an tọa.
      Các con ôi! một năm dài hành đạo, các con đã học tập đạo đức đại đồng. Các con đã đem đến cho Thầy những tấm lòng hy sinh tốt đẹp, mà sự tốt đẹp hơn hết là các con hiện diện đã biết Thầy và hiểu Đạo. Thầy đem Đạo đến thế gian, chỉ mong mỏi điều duy nhất đó mà thôi.
      Để đánh dấu bước đầu tiên của các con trên quãng đường thiên lý, nên Thầy đã dạy GIÁO-TÔNG cho phép mời các nơi về trong cấp bách. Mặc dù chỉ được một số ít, nhưng cũng đã chứng tỏ việc làm quang minh chánh đại của các con Cơ-Quan Phổ-Thông Giáo-Lý, và cũng gợi niềm thông cảm chung toàn Đạo, để Thầy sẽ ban cho tất cả các con một ngày vui trong nguyện vọng. Các con ôi!
Thi:
Chính mình Thầy đến chốn Nam bang,
Mượn đất đem gieo mối Đạo vàng,
Tưới nước vun phân Nho, Thích, Lão,
Nâng cành sửa lá Pháp, Hòa, Tăng,
Muôn dân cộng hưởng trong màu sắc,
Một nước âu ca vẹn nẻo đàng,
Biết phận thì con lo vẹn phận,
Chờ khi tái tạo cõi dinh hoàn.
      Các con ôi! hiện tình cơ Đạo tại Việt Nam đang trùng hưng Chánh Pháp. Mặc dầu thời cuộc có biến thiên, hoàn cảnh có chi phối nhưng từ tôn giáo này đến tôn giáo khác, đều mở rộng cửa để tiếp đón nhơn sanh. Chỉ tiếc vì: sự vật ở thế gian muôn ngàn hình thức sắc màu, đã xui các con nhìn vào đó, để hết tinh thần chú trọng vào đó, mà quên sứ mạng Thiêng Liêng. Chi nên: đời đấu tranh, Đạo chia rẽ. Nhưng các con ôi! không phải chỉ vì lý do đó mà Thầy dạy lập Cơ-Quan Phổ-Thông Giáo-Lý. Một điều mà các con cần hiểu biết là trong bốn mươi năm khai Đạo, các con đã lãnh sứ mạng của Thầy, lo hoằng hóa Đạo Trời, phổ truyền giáo lý, qui Tam Giáo, hiệp Ngũ Chi, để phổ độ chúng sanh từ thành thị đến thôn quê. Nhưng các sứ giả của Thầy vì đang bị mặc cảm ở quyền hành thống trị, mà bận rộn củng cố địa phương đã làm sai lạc và trễ nải mục đích mở Đạo của Thầy. Do đó, Tam Giáo đến cầu xin Thầy chuyển hướng qua giai đoạn khác. Đó là kêu gọi những con thương Thầy mến Đạo, có đức độ hy sinh, để ráp lại thành bộ phận Cơ Quan. Cơ Quan này là bộ máy sau cùng, động tác theo thời gian, để giúp đỡ các con hướng Đạo, từ Tòa-Thánh, Hội-Thánh, đến Thánh-Thất, Thánh-Tịnh, hầu có thông cảm nhau, và gặp gỡ nhau một chỗ trên phương diện giáo lý, hết nghi kỵ, tị hiềm nhau, để bắt tay nhau, tiếp tục đạo nghiệp phổ truyền giáo lý, cứu rỗi quần sanh.
      Các con ôn lại lời Thầy năm xưa đã dạy: Thầy đem Đạo đến thế gian này để cứu rỗi tất cả vạn linh, chớ không phải vì một sắc dân nào. Vì thế nên ngày nay, đã đến lúc cần phổ cập Đạo Thầy cho tất cả nhân loại, để chúng nó biết Thầy, hiểu Đạo mà tìm lại nguồn gốc của tình thương, để hầu sớm chấm dứt cảnh tương tàn tương sát.
      Giờ này, Thầy vui mà nhận thấy tấm lòng đoàn kết và chí hy sinh do ở nơi Đạo tâm của các con. Thầy cũng cần dạy thêm mấy đoạn sau đây cho các con ghi nhớ mà hành Đạo.
Thi bài:
       Sắc thiên quang bao trùm vạn vật,
       Ngọc Hư Cung phảng phất mùi trầm,
              Chứng lòng các trẻ đạo tâm,
Ngự trần nhằm lúc canh thâm giải bày.
       Thầy mong con biết Thầy, hiểu Đạo,
       Cho thế gian cải tạo thanh bình,
              Lòng Thầy thương cả chúng sanh,
Trong tình Tạo Hóa, trong tình thiên nhiên.
       Đạo là ngôi nhứt nguyên chủ tể,
       Đạo cũng là đồng thể vạn linh
              Từ trong vật chất hữu hình,
Nhơn thân xã hội gia đình nước non.
       Đạo là lẽ các con đang sống,
       Đạo là quyền cao rộng chở che,
              Thu Đông mãn đến Xuân Hè,
Vận hành Thiên Đạo mọi bề dưỡng nuôi.
       Đạo chẳng luận ở ngôi vương bá,
       Đạo không phân sằn dã lâm bô,
              Dấn thân trên nẻo thế đồ,
Con mang cái Đạo từ giờ sơ sanh.
       Võ vật chất vàng xanh đỏ trắng,
       Nặng tâm tư vui đặng mất buồn,
              Giang san khắp cả càn khôn,
Phân ranh chia góc mặc con giữ gìn.
       Chừng cổi áo hữu hình màu sắc,
       Còn nhơn thân tai mắt mặt mày,
              Con ôi! ai lại khác ai,
Cũng đồng một vóc hình hài Thầy ban.
       Máy Tạo Hóa trong màn huyền bí,
       Cửa càn khôn yếu lý nhiệm mầu,
              Mắt phàm dễ thấy đặng đâu,
Gót phàm khó nỗi vọng cầu vào ra.
       Đó là tại con xa Chánh Đạo,
       Cõi hồng trần gây tạo trái oan,
              Nhân luân Đạo nghĩa lấp đàng,
Tham, sân, si, dục, ngập tràn thiên tư.
       Vật chất lấp chơn như bổn tánh,
       Sắc màu thay ấm lạnh thấp cao,
              Đời xui chiến họa binh đao,
Trong vòng tôn giáo trước sau phân lìa.
       Cũng một gốc Thầy chia ba phái,
       Tùy hội nguơn ban rải giống lành,
              Có Trời mới có chúng sanh,
Có con, con mới tu thành Phật Tiên.
       Con là một Thiêng Liêng tại thế,
       Cùng với Thầy đồng thể linh-quang,
              Khóa chìa con đã sẵn sàng,
Khi vào cõi tục, khi sang Thiên-Đình.
       Con phải dụng cái tình Tạo-Hóa,
       Xem người không nhơn ngã đó đây,
              Chẳng còn duyên nghiệp tạo gầy,
Thì đâu cốt nhục chia ly đạo đời.
      Vì quí trọng thì giờ để các con còn dưỡng sức hầu làm việc ở ngày mai. Thôi, Thầy tạm ngưng nơi đây và rất vui lòng chấp nhận chí hy sinh, lòng nhiệt thành của các con và Thầy ban ơn cho các con để bù đắp lại trong một năm dài vui buồn cực nhọc vì Cơ Quan Đạo. Thầy hồi Bạch Ngọc. Thăng...