Sunday, January 3, 2016

06.- CHÍNH THẦY MƯỢN NAM-BANG GIEO MỐI ĐẠO VÀNG

06.- CHÍNH THẦY MƯỢN NAM-BANG GIEO MỐI ĐẠO VÀNG

THIÊN-LÝ ĐÀN, Tuất thời, 14 tháng Giêng Bính-Ngọ (4-2-1966)
* * *
      NGỌC-HOÀNG THƯỢNG-ĐẾ Kim Viết CAO-ĐÀI Giáo Đạo Nam Phương, Thầy các con, Thầy mừng các con nam nữ.
      Thầy ngự trần gian giờ này để ban huấn từ cho các con trong buổi lễ Đệ Nhứt Châu Niên Văn Phòng Cơ Quan Phổ Thông Giáo Lý. Thầy miễn lễ, toàn thể các con an tọa.
      Các con ôi! một năm dài hành đạo, các con đã học tập đạo đức đại đồng. Các con đã đem đến cho Thầy những tấm lòng hy sinh tốt đẹp, mà sự tốt đẹp hơn hết là các con hiện diện đã biết Thầy và hiểu Đạo. Thầy đem Đạo đến thế gian, chỉ mong mỏi điều duy nhất đó mà thôi.
      Để đánh dấu bước đầu tiên của các con trên quãng đường thiên lý, nên Thầy đã dạy GIÁO-TÔNG cho phép mời các nơi về trong cấp bách. Mặc dù chỉ được một số ít, nhưng cũng đã chứng tỏ việc làm quang minh chánh đại của các con Cơ-Quan Phổ-Thông Giáo-Lý, và cũng gợi niềm thông cảm chung toàn Đạo, để Thầy sẽ ban cho tất cả các con một ngày vui trong nguyện vọng. Các con ôi!
Thi:
Chính mình Thầy đến chốn Nam bang,
Mượn đất đem gieo mối Đạo vàng,
Tưới nước vun phân Nho, Thích, Lão,
Nâng cành sửa lá Pháp, Hòa, Tăng,
Muôn dân cộng hưởng trong màu sắc,
Một nước âu ca vẹn nẻo đàng,
Biết phận thì con lo vẹn phận,
Chờ khi tái tạo cõi dinh hoàn.
      Các con ôi! hiện tình cơ Đạo tại Việt Nam đang trùng hưng Chánh Pháp. Mặc dầu thời cuộc có biến thiên, hoàn cảnh có chi phối nhưng từ tôn giáo này đến tôn giáo khác, đều mở rộng cửa để tiếp đón nhơn sanh. Chỉ tiếc vì: sự vật ở thế gian muôn ngàn hình thức sắc màu, đã xui các con nhìn vào đó, để hết tinh thần chú trọng vào đó, mà quên sứ mạng Thiêng Liêng. Chi nên: đời đấu tranh, Đạo chia rẽ. Nhưng các con ôi! không phải chỉ vì lý do đó mà Thầy dạy lập Cơ-Quan Phổ-Thông Giáo-Lý. Một điều mà các con cần hiểu biết là trong bốn mươi năm khai Đạo, các con đã lãnh sứ mạng của Thầy, lo hoằng hóa Đạo Trời, phổ truyền giáo lý, qui Tam Giáo, hiệp Ngũ Chi, để phổ độ chúng sanh từ thành thị đến thôn quê. Nhưng các sứ giả của Thầy vì đang bị mặc cảm ở quyền hành thống trị, mà bận rộn củng cố địa phương đã làm sai lạc và trễ nải mục đích mở Đạo của Thầy. Do đó, Tam Giáo đến cầu xin Thầy chuyển hướng qua giai đoạn khác. Đó là kêu gọi những con thương Thầy mến Đạo, có đức độ hy sinh, để ráp lại thành bộ phận Cơ Quan. Cơ Quan này là bộ máy sau cùng, động tác theo thời gian, để giúp đỡ các con hướng Đạo, từ Tòa-Thánh, Hội-Thánh, đến Thánh-Thất, Thánh-Tịnh, hầu có thông cảm nhau, và gặp gỡ nhau một chỗ trên phương diện giáo lý, hết nghi kỵ, tị hiềm nhau, để bắt tay nhau, tiếp tục đạo nghiệp phổ truyền giáo lý, cứu rỗi quần sanh.
      Các con ôn lại lời Thầy năm xưa đã dạy: Thầy đem Đạo đến thế gian này để cứu rỗi tất cả vạn linh, chớ không phải vì một sắc dân nào. Vì thế nên ngày nay, đã đến lúc cần phổ cập Đạo Thầy cho tất cả nhân loại, để chúng nó biết Thầy, hiểu Đạo mà tìm lại nguồn gốc của tình thương, để hầu sớm chấm dứt cảnh tương tàn tương sát.
      Giờ này, Thầy vui mà nhận thấy tấm lòng đoàn kết và chí hy sinh do ở nơi Đạo tâm của các con. Thầy cũng cần dạy thêm mấy đoạn sau đây cho các con ghi nhớ mà hành Đạo.
Thi bài:
       Sắc thiên quang bao trùm vạn vật,
       Ngọc Hư Cung phảng phất mùi trầm,
              Chứng lòng các trẻ đạo tâm,
Ngự trần nhằm lúc canh thâm giải bày.
       Thầy mong con biết Thầy, hiểu Đạo,
       Cho thế gian cải tạo thanh bình,
              Lòng Thầy thương cả chúng sanh,
Trong tình Tạo Hóa, trong tình thiên nhiên.
       Đạo là ngôi nhứt nguyên chủ tể,
       Đạo cũng là đồng thể vạn linh
              Từ trong vật chất hữu hình,
Nhơn thân xã hội gia đình nước non.
       Đạo là lẽ các con đang sống,
       Đạo là quyền cao rộng chở che,
              Thu Đông mãn đến Xuân Hè,
Vận hành Thiên Đạo mọi bề dưỡng nuôi.
       Đạo chẳng luận ở ngôi vương bá,
       Đạo không phân sằn dã lâm bô,
              Dấn thân trên nẻo thế đồ,
Con mang cái Đạo từ giờ sơ sanh.
       Võ vật chất vàng xanh đỏ trắng,
       Nặng tâm tư vui đặng mất buồn,
              Giang san khắp cả càn khôn,
Phân ranh chia góc mặc con giữ gìn.
       Chừng cổi áo hữu hình màu sắc,
       Còn nhơn thân tai mắt mặt mày,
              Con ôi! ai lại khác ai,
Cũng đồng một vóc hình hài Thầy ban.
       Máy Tạo Hóa trong màn huyền bí,
       Cửa càn khôn yếu lý nhiệm mầu,
              Mắt phàm dễ thấy đặng đâu,
Gót phàm khó nỗi vọng cầu vào ra.
       Đó là tại con xa Chánh Đạo,
       Cõi hồng trần gây tạo trái oan,
              Nhân luân Đạo nghĩa lấp đàng,
Tham, sân, si, dục, ngập tràn thiên tư.
       Vật chất lấp chơn như bổn tánh,
       Sắc màu thay ấm lạnh thấp cao,
              Đời xui chiến họa binh đao,
Trong vòng tôn giáo trước sau phân lìa.
       Cũng một gốc Thầy chia ba phái,
       Tùy hội nguơn ban rải giống lành,
              Có Trời mới có chúng sanh,
Có con, con mới tu thành Phật Tiên.
       Con là một Thiêng Liêng tại thế,
       Cùng với Thầy đồng thể linh-quang,
              Khóa chìa con đã sẵn sàng,
Khi vào cõi tục, khi sang Thiên-Đình.
       Con phải dụng cái tình Tạo-Hóa,
       Xem người không nhơn ngã đó đây,
              Chẳng còn duyên nghiệp tạo gầy,
Thì đâu cốt nhục chia ly đạo đời.
      Vì quí trọng thì giờ để các con còn dưỡng sức hầu làm việc ở ngày mai. Thôi, Thầy tạm ngưng nơi đây và rất vui lòng chấp nhận chí hy sinh, lòng nhiệt thành của các con và Thầy ban ơn cho các con để bù đắp lại trong một năm dài vui buồn cực nhọc vì Cơ Quan Đạo. Thầy hồi Bạch Ngọc. Thăng...

No comments:

Post a Comment