Sunday, January 3, 2016

20.- THÁNH TÂM LÀM NÊN VƯƠNG ĐẠO

20.- THÁNH TÂM LÀM NÊN VƯƠNG ĐẠO

Ngày Rằm tháng Giêng năm Đinh-Tỵ (4-3-1977)
Thi:
Một bầu che chở khắp quần linh,
Xuân, Hạ, Thu, Đông cũng một tình;
Tạo-Hóa vận hành cơ Nhật Nguyệt,
Chan hòa mưa móc khắp nguồn sinh.
      NGỌC-HOÀNG THƯỢNG-ĐẾ Tá Danh CAO-ĐÀI TIÊN-ÔNG ĐẠI-BỒ-TÁT MA-HA-TÁT.
      Thầy các con! Thầy mừng các con nam nữ.
      Hôm nay Thầy giáng trần để ban ơn cho các con. Mỗi con đều phải chí thành thọ hưởng hồng ân để vững vàng tâm chí tu thân học Đạo độ đời.
      Năm xưa, Thầy vì tâm đạo chí thành của các con nên chọn ngày Thiên-Quan Tứ Phước thành lập Văn phòng Cơ Quan Phổ Thông Giáo-Lý Đại-Đạo để các con có cơ hội bồi công lập đức lần lên Thượng-Thừa phụng hành Thiên Đạo hiệp cùng Thần, Thánh tạo đời Thánh-Đức cho vạn linh. Nay được mười hai năm, các con vừa công-phu tu luyện, vừa hiến dâng cho Thầy, cho nhơn sanh, một phần nào tâm huyết và không quên gầy dựng sứ mạng tiếp nối. Đó là một công quả xứng đáng trong hàng Đại-Thừa Thiên Đạo vậy. Ngày mai các con bắt đầu một niên trình mới nữa. Thầy nhìn các con chưa đủ Thần thông Pháp nhiệm để vun tưới thân xác, nên bị thời gian coi theo luật hữu hình hữu hoại. Tuy nhiên đoạn đường sau cuối là đoạn đường quan trọng nhất của một kiếp người. Tỉnh hay mê, siêu hay đọa, sứ mạng có hoàn thành được hay không cũng chỉ giờ phút kết chung đó vậy.
      Thầy mượn sở dụng Thánh-Đức ngày xưa mà nhắc nhở ngày nay. Các con muốn có một cõi đời Thánh-Đức thì phải có Thánh-tâm. Chỉ có Thánh-tâm mới biết yêu thương nhơn loại. Người lãnh đạo thương dân mình như con đỏ, xem cái khổ của dân như chính mình khổ, cái vui của thiên hạ như cái vui mà mình có. Dân tựa vào sự thương yêu đó mà sống trong cảnh an lạc thái bình. Thánh tâm làm nên Vương Đạo, Thánh-tâm hay Vương Đạo đều ở trong lòng mỗi người, lòng các con. Nếu có được hay chưa được thì cơ biến diễn Thiên Địa tuần hoàn châu nhi rồi phục thỉ. Cõi đời an lạc lâu hay mau đều tùy theo lòng giác ngộ của vạn linh. Biết thế các con hãy thương yêu dìu dắt nâng đỡ lẫn nhau trên đường Đại-Đạo. Thầy có dạy các con không thương được kẻ ghét con, thì không gần được Thầy. Các con muốn gần Thầy, hiệp cùng Thầy thì hãy bỏ lòng thương ghét, lấp nẻo thị phi, đoạn dứt nhân quả. Bao nhiêu đó làm cho tánh Đạo các con sáng ngời. Các con sẽ hóa giải mọi khó khăn khổ não để hiệp cùng Thầy.
      Con ôi! trên đời không có nỗi đau khổ nào bằng tay tự chặt lấy tay, mình tự hủy diệt lấy mình. Muốn tránh nỗi khổ đó, các con hãy học lòng Tạo-Hóa bao la vô biên vô lượng mà ở đời. Từ ngôn ngữ, hành động, tư tưởng, có tránh được oan nghiệt, sự thưởng phạt đã có luật nhân quả thừa trừ chí-công vô-tư, các con đừng dại dột gây thêm nhân, tạo thêm nghiệp nữa. Các con hàng Thiên-ân trong Đại-Đạo hãy cố dốc chí làm nên gương mẫu của sự thương yêu thì quyền pháp Đại-Đạo mới trọn tay thực hiện được. Cộng với công-phu tu luyện của các con, đó là tu chứng của kết quả sau cùng trong trường tiến hóa của các con.
Thi:
Con có Thánh-Tâm sẽ có Thầy,
Thầy là Cha cả của Đông, Tây;
Tây, Đông dầu biết hay không biết,
Thì đức háo-sanh cũng thế nầy.
      Thầy ban ơn lành chung tất cả các con...

No comments:

Post a Comment