26.- NGỌC-HOÀNG THƯỢNG-ĐẾ
THIÊN-LÝ BỬU-TÒA, USA, đàn lúc 10g ngày 5-8-1977Thi rằng:
NGỌC sắc chiếu phê thừa hành lịnh,
HOÀNG đồ năm mối Đạo gìn an,
THƯỢNG trung hạ cấp truyền Giáo-Hội,
ĐẾ khuyết lịnh nầy cõi nhân gian,
Giáo đồng chi phái cùng kết hiệp,
Đạo vàng tổ ấm khối Tiên-Thiên,
Kỳ cùng thế mạt đời suy ngẫm,
Tam Giáo hiệp đồng dựng nên non,
Phật-Đạo chung cùng qui hiệp lý,
Thánh-Đạo hãy vâng sắc lịnh Trời,
Tiên-Giáo hiệp đàng chung nối bước,
Hiệp mối đại đồng dẫn qua truông,
Mỗi Đạo hãy cùng lo tác hiệp,
Bàn thảo luận đề khải qui nguyên,
Qui rồi sẽ thấy huyền năng kết,
Huyền diệu Thiên ban hết đại đồng.
Thi bài:
Chiếu Ngọc-lịnh Đạo Trời qui nhứt,
Ngũ thập niên nhị thật lẽ rồi,
Đúng kỳ định luật Đạo qui,
Là kỳ tôn phái gặp ngày huờn nguyên.
Nền ĐẠI-ĐẠO mối giềng một hội,
Kịp Phong Vân đại hội đến ngày,
Long-Hoa khai mạc trường thi,
Mười hai thọ lịnh kịp thì huờn nguyên...
Mối ĐẠI-ĐẠO chung tòa làm gốc,
Chữ đại đồng xử dụng mới thành,
Đại đồng mới đặng an bình,
Mới là Đại-Giáo lập nền Thuấn Nghiêu.
Các con tua thuận chiều hiệp ý,
Luận cơ mầu huyền bí rõ thông,
Từ xưa hai chữ đại đồng,
Ngày nay rõ biết chung cùng một dây.
Lẽ Thiên-Cơ nay Thầy chỉ rõ,
Một cội xanh phải có nhiều chi,
Nhưng mà gốc chỉ một cây,
Châu lưu huyết quản nuôi rày lá xanh.
Các con rõ lá cành một gốc,
Cành lìa cây gió lốc lá rơi,
Gốc sanh vốn một Cha-Trời,
Thì con phải hiểu Đạo thời chung dây.
Nay là ngày Thiên-Khai mở cổng,
Hội Phong-Vân diên hống lo tầm,
Tu thì mới rõ đục trong,
Đạo là một cuộc thi công thi tài.
Lập chí Thánh độ đời mới đáng,
Nhờ chữ Tu diên hống kết thành,
Giúp cho thế cuộc đặng bình,
Giúp đời lương thiện lập nền cổ lưu.
Con phải tường chữ TU là gốc,
Đời không tu giây phút đổ nghiêng,
Trị an nhờ có mối giềng,
Đời không đạo đức như thuyền bỏ trôi.
Đời xa Đạo sóng dồi gió dập,
Đời ngửa nghiêng sớm khóc chiều than,
Hạ-nguơn lắm cuộc tai nàn,
Phật Trời thương xót thế gian rõ nào?
Lời Thầy phán qui vào một tổ,
Sẽ có Thầy dìu độ thoát qua,
Nhiều năm lập Đạo trôi qua,
Nhiều lời khuyên nhủ chưa đà trọn tu.
Kỳ cuối cuộc mây mù vẹt ngút,
Thầy phân qua gạn đục tìm trong,
Các con ghi tạc vào lòng,
Bền tâm cho vẹn thì công mới thành.
Giờ nương bút điển lành đã mãn,
Chúc con hiền hiểu cạn đường chơn,
Thầy hồi Bạch-Ngọc vàng son,
Giã con hiền nữ chớ mòn lơi tâm.
Thăng…...
No comments:
Post a Comment