Sunday, January 3, 2016

27.- SONG TU

27.- SONG TU

THIÊN-LÝ BỬU-TÒA, USA, Dậu thời, 13-7 Canh-Thân (23-8-1980)
Thi:
NGỌC đà lộ sắc xuống trần ai,
HOÀN(G) thiện tôn danh thị Cao-Đài,
THƯỢNG điều hạ hộ khai chánh giáo,
ĐẾ hòa nhứt luật khuyến mười hai.
    Thầy ban ơn, các con hãy bình thân an tọa. Nay Thầy lâm đàn chứng tri cuộc hành lễ Vu-Lan. Thầy rất vui thay nhìn vào đoàn con tâm thành thắng đảo! Giờ nay Thầy xin ban bố điển ân để cho các con hiếu tâm được vuông tròn công quả. Vậy các con hãy nên bền chí nhiệt tâm lo bề Kinh kệ hầu lo nguyện cầu cho đặng thành công. Các con hãy nghiêm tịnh lắng nghe.
Thi bài:
       NGỌC Hư Cung điển mầu giá hạ,
       HOÀNG vị tôn danh ngã ư Thiên,
              THƯỢNG Thiên với cảnh Tiên Thiên,
ĐẾ quyền nhất vị vạn biên giả tồn.
       Thầy ban ơn nhị tôn nam nữ,
       Bình tâm an tinh tử Hoàng-Trinh,
              Thầy vui tam chước tửu quỳnh,
Chúc con các trẻ khương ninh vạn tồn.
       Giờ thanh tịnh tâm hồn tín ngưỡng,
       Vạn bá tùng nhứt trưởng du phong,
              Minh minh ẩn dật hư không,
Thiu thiu giấc điệp sao không tỉnh dần?
       Bức màn the lụa trần thưa thớt,
       Cách âm dương chưa ngớt giọt sương,
              Mà mong thấy đặng Thiên Đường,
Mảnh gương đã chiếu gió vương bụi mờ.
       Hỡi các con hồn thơ mau định,
       Giấc mộng trường tán tỉnh chơn tâm,
              Đừng cho sai bước lạc lầm,
Việc rời chấp ngã linh tâm sáng ngời.
       Trong thân tâm có Trời làm chủ,
       Vững mới là ngôi cũ đặng về,
              Thấy hèn đừng vội tiếng chê,
Thấy ngu đừng thị, thấy quê đừng lầm.
       Thấp cho tột hết tầm là trưởng,
       Cao quá cao hết trượng là không,
              Tiếng rằng ngọc ẩn non Côn,
Ngọc đâu dưới cát mà ông bất ngờ!
       Thương trẻ con bơ phờ mà chẳng,
       Thương ý phàm dùn thẳng đó con!
              Suối Tiên nước cạn đá mòn,
Bút Tiên mực cạn mà con chưa thành!
       Lòng biết tu thì danh mới đạt,
       Nhọc sức người mới hẳn vinh hoa,
              Đường tu ai khéo chọn nhà,
Chùa tranh, mái dột miễn là Đạo chơn.
       Thầy không quí bạc vàng, của quấy,
       Chẳng trọng danh trí huệ đàng ma,
              Dựng bia quân-tử tâm tà,
Bôn chôn xu hướng đạo nhà khuynh nguy.
       Soi tâm nội biết thì vàng đá,
       Chiếc đòn cân Tạo-Hóa khôn lầm,
              Bại thành đều tại do tâm,
Điều ni con tự xét thầm mới ngoan.
       Đuốc từ huệ nhân gian soi khắp,
       Nẻo đường đời cao thấp dường trăng,
              Tâm hồn là ngọn linh đăng,
Cõi lòng minh xét tầm phăng ngọn ngành.
       Đường chánh pháp là thanh với trược,
       Ý phàm nhân nửa bước hay ngừng,
              Đức tin như thể đòn cân,
Tùy lòng con trẻ Thầy phân cạn lời.
       Con nguyện cầu rằng nơi lý Đạo,
       Thầy xin con thông thạo mấy lời,
              Đạo vàng thiết lập nhiều nơi,
Mười hai là lý của Trời chẳng sai.
       Con đã biết một Thầy hóa độ,
       Luật cao thâm tận chỗ giáo điều,
              Thiên-Cơ là tận cao siêu,
Cũng như cái máy Thiên-điều chuyển luân.
       Con nhìn xem cõi trần lập Đạo,
       Lẽ Thiên-Cơ đã thạo nằm lòng,
              Nay Thầy hóa giải đục trong,
Những gì thắc mắc mà lòng chưa an...
       Đọc đã thông Đạo Trời chữ ĐẠI,
       ĐẠI là gồm tứ hải, ngũ châu,
              Qui nguyên Tam Giáo hồi đầu,
Qui nguyên bá đạo hoàn cầu giải nguy.
       Luật Thiên định Cao-Đài sơ khởi,
       Hiệp tác rồi đi tới đại đồng,
              Hiệp hòa là bước đầu công,
Mới gây dựng mối đại đồng Ngũ Châu.
       Thầy lập Đạo từ đầu Giáp Tý,
       Niên Bính Dần huyền bí khởi truyền,
              Cơ mầu sắp đặt đã yên,
Nhiệm thời khai giáo chủ quyền nước Nam.
       Các con nay được làm hướng đạo,
       Góp tài năng khai giáo lập đời,
              Người Nam nước Việt con ơi!
Các con ghi nhận Cha Trời xuống ơn.
       HIỆP với HÒA là gương đã sáng,
       Trên có Thầy dìu dẫn các con,
              Gắng lo sứ mạng hành tròn,
Cõi lòng thắc mắc là còn rẽ chia.
       Lời phân trần tạc bia tâm khảm,
       Bút cạn ngòi hoài cảm hắt hiu,
              Hỡi đàn con trẻ mến yêu!
Con đường chấp ngã là điều thế gian.
       Muốn tạo cảnh Thiên-Đàng tại thế,
       Thì gắng công Kinh kệ giáo truyền,
              Góp công cầu đảo vẹn nguyền,
Ấy là tiêu diệt loạn quyền ma vương.
       Kỳ tận độ bốn phương họa thảm,
       Mối đại đồng hoài cảm giúp nhau,
              Đạo truyền từ Á sang Âu,
Phải dùng Kinh dịch mới hầu thuận Thiên.
       Từ khởi thủy Đạo truyền cõi Á,
       Kinh luật cao bất khả dịch thành,
              Mối đường phổ độ chúng-sanh,
Khó bề đắc Đạo, tu hành ít thay!
       Qua Trung-Cổ Đạo khai cứu thế,
       Tại vùng Âu nên dễ dàng thay,
              Dịch Kinh chánh tự phương Tây,
Từ Âu sang Á đến nay cuối đời.
       Đạo hữu hình nhiệm thời đã mãn,
       Hai ngàn năm hết hạn miền Âu,
              Bây giờ ĐẠI-ĐẠO song tu,
      Thầy xin hỏi các con hai chữ Song Tu? Các con hiểu hãy bạch cho Thầy.
      (- V.H.Đ. bạch: …………)
      - Cũng có một lý, nhưng Thầy xin giải cho các con hiểu rành hai chữ Song Tu:
      Song Tu tức là Vô-Vi và Hữu-Hình. Vô-Vi tức là tu giải thoát tự thân. Còn Hữu-Hình là các con phải lập đường quả công độ đời cứu thế, thì HỮU phải đi song song, như vậy thì lý Đạo mới đủ hai lẽ Âm, Dương. Vô-Vi là thuộc Âm, Hữu-Hình là thuộc Dương. Nếu các con cứ lo phần giải thoát cho tự cá nhân mình thì làm sao Đạo đi tới đại đồng cho đặng???
Tiếp bài:
Gọi là kỳ chót Á-Châu chủ quyền.
       Phải dịch Kinh bổn nguyên từ Á,
       Dịch chữ Kinh thì khá an lòng,
              Xin đừng cầu khẩn đục trong,
Ấy là đạo luật Thiên công định phần.
       Lo kết nạp tinh thần trí thức,
       Dụng nhân tài làm đức mà tu,
              Có người dầu dãi công phu,
Có tay trí huệ đường tu mới tròn.
       Chơn hay giả mà còn thử thách,
       Cõi lòng phàm minh bạch đặng đâu,
              Quỉ ma cũng có nhiệm mầu,
Quỉ ma âu cũng đương đầu Phật Tiên.
       Bình tâm địa lòng thiền suy ngẫm,
       Dễ dui là con phạm Thiên-điều,
              Thầy nay hoan hỷ dắt dìu,
Đuốc thần ngơi ngọn tiêu diêu độ đời.
       Thuận lý Thiên thì Trời ban phước,
       Lo tu hành mới được hưởng an,
              Lòng con lo độ thế gian,
Trường thi công quả Thiên-Đàng đó con.
       Kém đức tin thì còn dè đặt,
       Ngày đã qua thôi chắc sẽ qua,
              Con mà chẳng nhận nhìn Cha,
Thì con lạc bước lòng Cha vợi buồn!
       Lời vàng ngọc thì con ghi lấy,
       Rồi các con sẽ thấy cơ Trời,
              Đặng rồi thì chớ bỏ rơi,
Kiến cơ bất thủ là đời mất đi!
       Non cao thẳm dễ gì tìm ngọc,
       Cát hà sa khó móc kiếm vàng,
              Muốn đời lạc cảnh bình an,
Trong tâm phải tạo Phật vàng đó con.
       Thượng-Đế tưởng như còn xa cách,
       Ngờ đâu rằng khít vách không hay,
              Tâm con đã sẵn có Thầy,
Tưởng đâu xa quá mà đây không ngờ!
       Nỗi vọng ước như mờ trong khói,
       Định tâm thần Thầy nói con nghe,
              Đường tu con chớ rụt rè,
Mà xa lạc bước cựu quê khó hồi...

    Giờ nay ân điển mãn giờ, Thầy xin giã từ các con lui về Bạch Ngọc. Thăng…

No comments:

Post a Comment